Truyện ngắn

Chông chênh tuổi 20

Tuổi 20 đang trên đường ghé thăm cuộc đời tôi. Vài tháng nữa thôi sẽ bước sang đầu hai nhưng tự hỏi rốt cuộc bản thân đã làm được gì trong 19 năm qua. Để tôi kể bạn nghe câu chuyện của một con bé đã qua 19 năm cuộc đời nhé.

 

Là người nhỏ nhất trong nhà. Việc gì cũng sẽ có một ai đó quan tâm lo lắng. Ba mẹ chị hai ai cũng lo lắng giúp đỡ mình mọi việc. Biết rằng dù làm gì cũng có gia đình ở bên. Cuộc sống chỉ có nhà trường và học thêm. Lớn hơn xíu thì có thêm vài đứa bạn với những cuộc vui mới những câu chuyện không đầu cuối. Mình đã từng có nhiều ước mơ từ những ước mơ trẻ con như người bán chè, thợ cắt tóc, vận động viên bóng chuyền, lớn hơn thì thích làm nhà thiết kế, thông dịch viên. Nhưng đến cùng mình vẫn không biết bản thân thích gì.

 

 

Giữa ngưỡng cửa cuộc đời ấy, mình không có một sự lựa chọn của bản thân. Bước theo cái gọi là trào lưu và phù hợp. Ngôi trường đại học ấy là ước mơ của nhiều người. Mình bước chân vào đấy với nhiều ước muốn vẽ ra nhiều hoài bão cho bản thân. Chỉ sau 3 tháng, mình tự hỏi tại sao không thể hòa nhập. Tại sao ai cũng có thể và tại sao mình lại không? Tại sao lại thất bại nhiều đến thế? Nơi đây có chỗ dành cho mình? Thật nhạt nhẽo.

 

 

18 tuổi bước đến một thành phố khác tự lập xa gia đình. Mình đánh mất nụ cười vô ưu vô lo. Đánh mất những con người tưởng chừng không thể tách rời ở chốn ấy. Đánh mất sự tự tin vốn đã nhỏ nhoi. Cảm thấy cô đơn lạc lõng lạ. Chông chênh mất phương hướng thật nhiều. Mất gần nửa năm để mình lấy lại bản thân ở chốn này. Dần bỏ qua những nỗi buồn. Chọn cách sống đơn giản nhất. Chấp nhận thất bại như một phần cuộc sống. Chấp nhận những thiếu xót của bản thân. Và quan trọng hơn hết, cười thật nhiều. Mình tham gia vào những hoạt động trường lớp tích cực hơn. Tuy nhiên, vẫn không ngừng tự hỏi chính mình mình có đủ khả năng, làm có đủ tốt và mình thích gì. Vài năm nữa ra trường sẽ làm gì sẽ là ai? Mình không ngừng hỏi bản thân, không ngừng tìm kiếm câu trả lời. Mong muốn tìm ra một câu trả lời của chính mình. Bạn bè bảo mình cuộc sống mày thật nhạt nhẽo. Không biết mình thích gì. Không dám bỏ qua những nguyên tắc. Đến mái tóc cũng không dám cắt. Có lẽ đúng thật! Tôi thất bại trong việc tìm thấy chính mình.

 

 

Giờ đây, đứng giữa những sự chọn lựa, chợt thấy cái chông chênh của tuổi 20. Không biết bản thân thích gì, muốn gì. Không tìm thấy mục đích sống của bản thân. Cứ đi tìm cái tôi giữa cuộc đời. Ôm lo lắng mệt mỏi vào trong người. Biết rằng sẽ có những người giống mình loay hoay mãi trong cái gọi là mục đích sống, cái tôi bản thân. Cũng sẽ có những người giống như cô bạn thân của tôi, biết rõ mình thích gì chỉ vật vã trong những lựa chọn những con đường để đến đó. Cũng sẽ có những người ôm đồm vào bản thân mình quá nhiều việc rồi nhìn lại không thấy mình ở đâu. Ai cũng chông chênh 20 theo cách của riêng mình. Vì vậy cứ sống hết mình đi. Chọn cuộc sống đơn giản. Sẽ mìm cười thật tươi đón nhận những niềm vui sóng gió cuộc đời. Sẽ bước qua cái giới hạn của bản thân. Chưa bao giờ cái mong ước thay đổi lại mạnh mẽ đến thế. Mọi thứ sẽ bắt đầu từ ngày mai, chông chênh nốt hôm nay thôi cô gái ạ!

Xem nhiều nhất

Yêu một con ma
Yêu một con ma (31/03/2014)
Len dau trang